Cũng may cho tôi, là trước đó đã ghé vào hàng thịt dê nướng xiên ăn một tẹo; lát sau quay lại mua thêm mấy xiên nữa ăn tiếp thì thấy cảnh tượng đau lòng đó, lúc này thì thịt dê ngon mấy cũng nuốt không trôi nữa! Xe bán thịt dê nướng bên lề đường
Trên khúc sông này có hai cây cầu bắc qua, cũng được chiếu sáng rất nghệ thuật. Dân buôn bên ta toàn qua đây lấy hàng về bán, mua càng nhiều giá càng thấp, đem về Việt Nam, có bán rẻ vẫn lời to.
Hôm sau, chúng tôi dậy sớm để đi Thâm Quyến. Đã lâu lắm tôi mới thấy lại cái cảnh này; không đâu vào đâu vui bằng chợ, nhìn vào chợ thì người ta sẽ biết được văn hóa sinh hoạt và mức sống của người dân địa phương đó. Do cảnh sát hay tuần không cho bán dạo lề đường nên người buôn mới nghĩ ra cách bày hàng trên đầu xe, mui xe du lịch, chẳng cần thuê mặt bằng; khi có công an thì họ gom lẹ hàng vào xe rồi.
Chạy. Vậy cũng hay, vừa có thể xem hàng thoải mái, không sợ bị đuổi khéo khi mình mon men trả giá; nếu chưa thích mua, cứ việc hỏi xin cạc và hẹn lần sau sẽ trở lại đặt hàng. Chợ đêm này cũng tấp nập, kiểu dáng và chất lượng hàng không bằng ở các trọng tâm thương mại, nhưng được cái giá rẻ hơn nên người mua bán cũng nườm nượp.
Nhưng trong một buổi sáng, chúng tôi cũng ‘gom’ được một bao to
Kỳ 1: Qua Quảng Đông du lịch và mua hàng. Gặp mấy hàng giày đang bán giảm giá, chúng tôi ghé vào xem. Chợ Thập Tam Hàng rất rộng và dày đặc gian hàng, nhắm không đủ sức nói quanh nói quẩn xem hàng khắp chợ được, chúng tôi quay lại tìm lối ra cổng. Kỳ 3: Dạo "chợ" Quảng Châu.
Sáng hôm sau, chúng tôi trở lại chợ Thập Tam Hàng, người mua kẻ bán nờm nợp, náo nhiệt; người thì gom hàng, đóng gói tải, người thì lo lựa hàng trả giá. Từ đây, hành khách có thể mua vé đi khắp Trung Quốc. Chạy
Tôi nhớ, hồi còn làm việc cho một công ty ở Việt Nam, mấy người Trung Quốc sang làm việc, mỗi khi về nước họ thường hay mua café về làm quà, chắc do café Việt Nam rất được họ ưa thích. Tối hôm ấy tôi mới biết một kiểu bán hàng ‘chạy’ khá độc đáo.
Trước đây, tôi cảnh này tôi thường thấy trên TV, hiện thời mới lần đầu nhìn thấy thực tế. Lúc này tiền nong còn rủng rỉnh nên kêu taxi ra ga Quảng Đông Bắc, bao gồm bến xe khách, tàu lửa, tàu cao tốc. Lượng khách đi chuyến này rất đông, hồ hết chỉ xách có chiếc cặp hay túi xách đeo vai, có dáng vẻ dân làm việc văn phòng sống ở Quang Châu đến sở làm ở Thâm Quyến.
Một người hát rong bên thềm ở Quảng Châu. Thật sửng sốt và cũng hơi bực mình vì tôi nói mãi, anh ta vẫn không biết Việt Nam ở đâu, anh ta chỉ biết Thái Lan thôi. Hốt nhiên tôi chợt có cảm giác rất khoan khoái nhờ thoát khỏi những ngày ngột ngạt nơi văn phòng, lại trải qua cảm giác đi buôn hàng như thế nào.
Ở đây, kiếm mỏi con mắt cũng chả thấy quán cafe nào
Một nhà ga tàu điện ngầm ở phía bắc Quảng Đông. Món thịt dê nướng bán ngoài hạ ăn khá ngon miệng, giá cũng bình dân. Những người bán trái cây lề đường mà tôi đã gặp và mua hàng có nhẽ cũng có tình cảnh khó khăn, phần đông từ quê lên thành phố mưu sinh, mua gánh bán bưng kiếm sống qua ngày. Người đàn ông Hồi giáo (nhìn chiếc mũ vải anh ta đội mà tôi đoán thế!) đứng bán thịt dê nướng hỏi tôi là người nước nào đến đây.
Mấy ngày hòa mình vào cuộc sống ‘đi bụi’ ở Quảng Châu đã làm con mắt tôi mở mang ra về nghĩa đen cả nghĩa bóng.
Trên lối đi dạo, chúng tôi còn gặp những người hát rong trông rất lịch sự, kiểu như bên châu Âu vậy. Măng cụt ở Quảng Châu cũng bằng giá với Việt Nam, họ bán chục chứ không bán ký lô như bên mình, một chục có thể là 12 hay 14 trái tùy chỗ bán. Kỳ cuối: Một ngày ở Thâm Quyến.
Buổi chiều, chúng tôi đi ‘dọ giá’ mắt kính, tranh 3D và mua các thứ cấp thiết về làm quà
Dọc con đường bờ sông cũng nhiều nhà cao tầng, xen giữa các cao ốc là mấy tiệm tạp hóa nhỏ.
Nhìn thật đau lòng! Người bán hàng van nài, khóc lóc tuyệt vọng. Tàu sắp đến giờ lăn bánh, mọi đứa ở nhà chờ chuyển di ra ga. Có vé rồi chúng tôi vào ngồi ở nhà chờ tàu, sẵn còn hơn nửa ký măng cụt mua bữa qua, tôi lấy ra ăn hết luôn, thay cho bữa ăn sáng.
Khách ghé ăn thịt dê, đa phần cũng giống như anh ta và hình như cũng là người Hồi giáo; tôi đoán chắc họ từ vùng Tân Cương xuống đây sinh sống. Cơ ngơi nhà ga này rộng lớn quá, ban sơ chúng tôi hơi ngơ ngác một tẹo nhưng viên chức nhà ga rất tốt, họ chỉ dẫn tận tâm nên mọi chuyện trơn. Bên trong toa tàu cao tốc Quảng Châu - Thâm Quyến.
Qua đây mua hàng, nếu thấy hàng nào vừa ý, giá cả thích hợp thì mua ngay, đừng nghĩ đến việc sẽ quay lại mua sau vì chỉ dạo xem hàng một hồi đến khi bạn muốn mua thì đã mỏi nhừ đôi chân và cũng không nhớ đường mà quay lại chỗ trước đó đâu
Đến tối lại đi bộ ra chợ đêm Thập Tam Hàng. Hôm ấy, tình cờ tôi chứng kiến một nhóm cán bộ đi tuần ra tay tóm hết hàng của một người bán rong thẳng cánh quăng lên xe. Tôi hòa vào dòng người nơi đây, lưng đeo ba lô, tay cầm cái bánh bao, ly sữa đậu nành, vừa ăn vừa tiến vào chợ.
Ngày thứ ba ở đây, chúng tôi đến trọng điểm thương mại Yi Ma trong vai người đi buôn. Khoảng cách giữa hai thành thị cũng khá xa nhưng nhờ có hệ thống giao thông hiện đại nên việc đi lại không còn là vấn đề nữa. Người qua lại dừng chân nghe một lúc rồi bỏ tiền vào cái bao đàn để dưới đất.
Kỳ 2: Ngày đầu tiên ở Quảng Châu. Phía bờ bên kia, đường phố vắng vẻ hơn, người dạo bộ không nhiều, chỉ loáng thoáng vài cặp người yêu nắm tay nhau dạo phố.
Tàu cao tốc chạy tuyến Quảng Châu - Thâm Quyến. Anh ta nói nơi này cấm bán hàng rong nên vừa bán, phải vừa canh công an để.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét