Đôi khi kì cụi suốt mấy buổi trưa mới hoàn thành xong một chiếc lồng đèn méo xệch nhưng niềm vui thì tròn trĩnh khôn xiết. Tôi bỗng thấy thương những buổi chiều thơ nhỏ mấy anh em hùi hụi vót tre làm đèn ông sao, đêm trung thu chỉ có một cái đèn nhường cho em út cầm chạy quanh mảnh sân chênh chếch. Vì làm đèn ông sao cầu kì, tốn nhiều công sức lắm. Mà hồi ấy đâu phải đứa trẻ nào cũng có đèn ông sao năm cánh. Đôi khi lại có một cây nến vụt tắt, cả bọn đứng lại quây tròn chắn gió, một bàn tay nhỏ bé nào đó khéo châm bừng lên ngọn nến.
Từ khâu chọn tre, vót que đến việc xếp và buộc từng cánh sao thật cân, thật khéo.
Bởi lòng người lớn còn chứa đựng nhiều kỉ niệm. Còn thấy giữa tiếng cười trẻ nít có bóng vía của mình trong một đêm trăng sáng, đoàn rước đèn kéo hàng dài trên con đường quê thơm ngát lúa trổ đòng. Trăng ngày rằm sáng quá, như thể chị Hằng, chú Cuội cũng chong đèn soi thấy cả những chiếc răng sún của mấy đứa nhỏ chạy chơi trung thu bằng chân đất.
Cái thú vui được tự mình săn sóc cho tết trung thu như vẫn còn óng ánh một sắc màu kí ức… Bây giờ nhìn đâu cũng thấy đồ chơi ngoại, đến lồng đèn cũng tràn trề lồng đèn điện tử của Trung Quốc, sử dụng pin, phát ra tiếng nhạc. Chân đi tới đâu đèn sáng tới đó, còn tiếng cười thì vang vọng khắp cánh đồng.
Thật chẳng dễ dàng gì đối với những bàn tay tí xíu, giữ hoài mà cánh sao vẫn lệch. Nhưng nhiều gia đình vẫn tìm mua loại lồng đèn truyền thống từ các làng nghề về cho trẻ chơi, vừa an toàn lại vừa mang nét xưa hồn Việt.
Chiều nay lớ ngớ giữa phố cổ rạng rỡ sắc màu trung thu tôi nhớ tuổi thơ tôi, bạn bè tôi và cả những chiếc lồng đèn đơn sơ nhưng ăm ắp tiếng cười… Vũ Thị Huyền Trang. Nến đã tắt, vài chiếc lồng đèn bị gió thổi bùng lên ngọn lửa nung nấu cả lớp giấy bóng kính xanh đỏ, thì cũng là lúc cả bọn kéo đến nhà một đứa nào đó rồi cùng ùa vào phá cỗ.
Rồi chia nhau từng miếng bánh nướng, vài chiếc kẹo hoa quả tổng hợp, cũng có đứa buộc túm vào áo mấy múi bòng, vài ba quả hồng ngâm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét