Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

Chuyện tán thưởng buồn ở “bản vắng đàn ông”.

Bản chỉ vỏn vẹn có 52 hộ gia đình nhưng có quá nửa “dính” đến ma túy và phải lãnh hậu quả khủng khiếp của nó

Chuyện buồn ở “bản vắng đàn ông”

Nhà ông Thông có 4 đứa con: Hải, Tâm, Tuấn, Tú đều chết vì ma túy. Các hội, đoàn thể như thanh niên, đàn bà cùng vào cuộc vận động quần chúng chấp hành các quy định của pháp luật. Ảnh minh họa. Ba bà cháu ăn rau, cháo sống dựa vào nhau cho qua ngày.

Về hệ lụy khủng khiếp của ma túy, có nhẽ Chủ tịch UBND xã Hà Văn Thơm là thấu hiểu nhất. Theo Chủ tịch UBND xã Hà Văn Thơm, bản Bò Liêm có 52 hộ nhưng cảnh ngộ như gia đình ông Bàn Văn Xuân, bà Ngần Thị Thảo không hiếm. Căn nhà gỗ đơn sơ cửa đóng, then cài. Con dâu phải đi làm mướn nuôi con cũng kiệt lực, lao lực mà bỏ đi theo chồng. Đã đến lúc các cấp, các ngành của huyện cần vào cuộc, có giải pháp quyết liệt ngăn chặn ma túy vào bản.

Vợ của Xuân là Triệu Thị Sáng cũng đã từng phải “bóc lịch” trong tù 5 năm vì tội bán lẻ ma túy. Rường cột của gia đình là con trai Bàn Văn Xuân hiện đang phải chịu án phạt tù vì tội buôn bán ma túy. Chủ tịch Thơm lắc đầu nói với chúng tôi: Hai vợ chồng ông Sông đã ở cái tuổi đúng ra được ngơi nghỉ nhưng vẫn phải lên nương làm lụng kiếm cái ăn.

Theo số liệu chúng tôi có được từ Công an xã Tân Sơn, có năm Bò Liêm có 4 người chết vì nghiện ma túy hoặc HIV/AIDS, hầu hết đều đang ở tuổi cần lao. Năm 2012, thu nhập bình quân đầu người toàn xã mới đạt 7,1 triệu đồng.

Tâm tình với chúng tôi, ông Thơm lo ngại: “Phạm tội thì phải đền tội, nhưng chúng tôi chỉ thương lũ trẻ trơ trẽn, thiếu hơi ấm người cha rồi còn mai sau chúng nó khi thiếu vắng người cha, trong khi mẹ chúng nó thì đang phải bươn chải bữa đói bữa no, nhiều chị em còn không may mắc bệnh hiểm nghèo (HIV/AIDS) từ chồng”.

Trước tình hình đó, Công an huyện Mai Châu đã tăng cường lực lượng triển khai nhiều đợt cao điểm tiến công xóa các tụ điểm ma túy ở Tân Sơn. Thằng lớn năm nay 16 tuổi nhưng vì thiếu cái ăn, cháu phải đi làm công lọc bột dong riềng ở tận Mộc Châu (Sơn La) nhưng cũng bữa đói bữa no…”.

Bà Ngần Thị Thảo vừa gắp thanh củi bỏ vào bếp, vừa hạ giọng: “Năm nay, tôi đã ngoài 70 tuổi rồi mà vẫn phải một mình nuôi 2 đứa cháu nội.

Nhìn những ánh mắt thơ ngây, nụ cười hồn nhiên trên gương mặt bọn trẻ, không biết ngày mai các em sẽ ra sao? Chúng tôi rời Bò Liêm khi cơn mưa rừng tháng ngâu ầm ào đến mà trong lòng trĩu nặng.

Nhưng vì lợi nhuận, không ít người vẫn lao như con thiêu thân vào con đường bất hợp pháp, vào cái chết trắng. Có một năm ông ấy phải 3 lần chôn con, có nỗi đau nào hơn nỗi đau đớn đó?. Bản Bò Liêm là nghèo nhất và phức tạp về ma túy nhất. Số gia đình còn có đàn ông rường cột trong nhà giờ chỉ đếm chưa hết các đầu ngón tay. Trong đó, tụ hợp ở bản Bò Liêm. Bên bếp lửa bập bùng, 3 người nữ giới đã luống tuổi đang ngồi với khuôn mặt buồn rười rượi.

Ma túy mới tràn về xã từ cuối năm 2005 mà đến nay với hơn 200 hộ thì cứ khoảng hơn 10 hộ lại có 1 hộ dính đến ma túy. Một số đối tượng lao vào ma túy chỉ chớp nhoáng hào quang, căng lên rồi vỡ toang nhanh như bong bóng xà phòng.

Còn nhiều, nhiều hoàn cảnh như thế nữa! Ngồi bên bếp lửa sưởi ấm nhưng mọi người cứ thấy lạnh ở trong lòng… Rất nhiều trẻ con ở Bò Liêm mồ côi vì cha “dính” ma túy hoặc chết vì HIV?AIDS.

Con trai của Xuân và Sáng cũng theo con đường của bố, mẹ rồi lãnh án phạt tù… Chúng tôi tìm đến nhà bà Ngần Thị Thảo ở cuối bản.

Mặc dù nằm sát mép QL6A nhưng bản Bò Liêm lặng lẽ, tĩnh mịch từ trong những nếp nhà. Ông Hà Văn Thơm, chủ toạ UBND xã Tân Sơn khi làm việc với chúng tôi đã lộ vẻ mặt đầy ưu tư, khắc khoải khi phác thảo về bản Bò Liêm. Phía trước nhà là khu vườn tạp rậm um cỏ dại và một cái chuồng lợn trống huơ, trống hoác.

Con trai tôi dính vào ma túy phải đi tù. Chỉ có những người phụ nữ cô độc còn lại trong bản mới thấu hiểu và phải gánh chịu những hậu quả, sự tàn phá ghê gớm của ma túy. Mùa này ở Mai Châu mưa rinh rích cả ngày. Về được một thời kì đổ bệnh chết rồi. Gia đình đầu tiên mà chúng tôi tìm đến là hộ ông Bàn Văn Sông. Có như vậy, con đường đến với “cái chết trắng” mới không lặp lại để Bò Liêm không còn cảnh những đứa trẻ sớm rơi vào cảnh mồ côi và những người nữ giới không phải “hóa đá” khi đang còn xuân sắc….

Bầu trời lúc nào cũng âm u và sũng sĩnh nước. Hơn 10 năm làm chủ toạ, ông vẫn chẳng thể hình dong nổi ma túy lại tàn phá ghê gớm đến vậy. Ngồi cạnh chủ toạ Thơm, bà Ngần Thị Thảo vừa kể, vừa chìa 2 bàn tay ra đếm rồi “tổng kết”: “Cả bản hiện chỉ còn có 7 người đàn ông cao tuổi, hầu hết trong bản chính yếu là đàn bà, trẻ mỏ thôi.

Ma túy như một cơn bão ào qua rồi vò nát cuộc sống của bản làng vốn yên ả, yên bình. Con trai mất năm trước, con dâu mất năm sau. Cấp ủy, chính quyền xã cũng phối hợp với huyện liên tiếp xuống bản để tuyên truyền. Thương các cháu không được đi học như các bạn cùng trang lứa. Nơi đây tụ tập các dân tộc Thái, Dao, Kinh, Mường từ các nơi về lập nghiệp.

Cho đến bây giờ, Tân Sơn (gồm 3 bản) vẫn là một trong những xã nghèo nhất của huyện. Mọi công to, việc lớn từ lên nương, cúng giỗ đến đào huyệt đều do bàn tay cánh nữ làm hết”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét