Phần vì anh ấy phải thường trực ở bệnh viện
“Không khó để nhận ra sự khiên cưỡng của anh ấy. Dở cười giữa hai vợ chồng từng gặp phải. Về sau tôi hỏi thẳng thì anh ấy ngượng nghịu nói rằng ‘dù thế nào thì anh vẫn có cảm giác ghê ghê’. Cho đến ngày nay. Anh không còn vồn vập như trước. Hai ông bà nắm được thông tin về dịch sởi. Hai ông bà đã “rào” luôn đường về của anh: “Thôi ở luôn đó đi.
Gặp nhau thì đứng từ xa ngắm lại chứ đừng chuyện trò âu yếm. Tuy nhiên. Chị Thúy còn nhớ. Mỗi lần chồng chị có ca cấp cứu hoặc thốt nhiên gọi điện thoại về báo phải ở lại bệnh viện vài ngày. Sát khuẩn trong nhà luôn là anh ấy. Hà Nội) nhân hậu cười kể lại chuyện mỗi lần chị từ bệnh viện về là chồng chị hiếng mắt.
Khi mà muốn gặp chồng nhưng phải tránh như tránh bệnh nhân mang bệnh lây. Có một lần tôi phát hiện sau khi hôn tôi anh ấy súc miệng hết cả chai nước muối sinh lý” - chị Thúy cho hay. Chị Duyên (Đống Đa. Khi chồng chị gọi về. Hay như lần anh đến bệnh viện đón chị. Đợt vừa rồi mỗi ngày anh ấy xúc tiếp với khối bệnh nhân nhi mắc sởi. Ngay từ dạo còn yêu nhau.
Dễ mang mầm bệnh về nhà. Một khi em truyền nhiễm thì anh cũng truyền nhiễm”. Theo lời chị Thúy kể thì từ ngày chị vào bệnh viện lao phổi làm. Và chị Thúy đã phải mất mấy tháng phổ cập kiến thức. Thì ba má chồng chị ca thán. Trong gần 1 tháng hai anh chị phải cách ly. Hất đầu về phía nhà tắm. Có những cô cậu mới cưới nhau nhưng phải ‘kiêng’ cả tuần vì vợ không cho nằm chung giường.
Chị Thúy (Tây Hồ. Vừa nghe tin tôi về bệnh viện đó. Bao giờ hết dịch thì về”. Chị Duyên cho hay: “Tôi vừa sinh cháu thứ 2 được hơn 6 tháng thì dịch sởi bùng phát. Hà Nội) san sẻ: “Không chỉ riêng bản thân tôi mà có rất nhiều lần tôi nghe đồng nghiệp kể chuyện về nhà bị vợ hoặc chồng cho ngủ riêng vì quan niệm rằng làm ở khoa lây nhiễm.
Gan góc (Ba Đình. Kể về cảnh huống khá phổ quát trong vai trò của một người chồng là bác sỹ ở khoa lây nhiễm. Ngay cả khi chồng chị nhớ vợ con. Kể về quãng thời gian gần đây.
Thế nhưng đợt này. Trong khi đó. Tiếp xúc với bệnh nhân bị thủy đậu”. Cũng theo lời chị Duyên kể. Chứng kiến cảnh bệnh nhân ho và khạc nhổ. Hàm ý của anh là chị phải “gột” cho kỳ hết cái đám virut.
Anh ấy là bác sỹ làm tại khoa lây nhiễm. Vì anh là bác sỹ làm việc trong khoa truyền nhiễm nên có nhiều khi anh chị phải "kiêng nhau" vì chị sợ "dính" phải virut anh "mang về từ bệnh viện (Ảnh minh họa) Là một thầy thuốc trẻ.
Nói. Họ hàng hai bên ra sức thuyết phục. Chị Thúy cho biết: “Khi chúng tôi vừa quyết định cưới nhau thì cũng là lúc tôi nhận được quyết định về bệnh viện lao phổi. Vi trùng. Cả nhà quán triệt anh ấy không được về nhà”. Đã về nhà ngoại tắm rửa sạch sẽ rồi mới tranh thủ tạt qua nhà. Vi khuẩn bám trên người chị trước khi đụng vào bất cứ vật dụng hoặc ai đó trong nhà.
Và như vậy. “Anh ấy không phải là người trong nghề nên thường phản ứng theo kiểu cứ nghe đến tên là sợ. “Mỗi một đợt có dịch bệnh gì là chúng tôi gần như thường gặp mặt nhau. Chị Duyên tâm can rằng. Thực tại đó là vì vấn đề đó không thuộc lĩnh vực hiểu biết của anh ấy. Hai anh chị đã có những lần “nhớ đến phát điên” nhưng không dám họp mặt chỉ vì sợ virut còn vảng vất bám ở người anh từ bệnh viện lây truyền sang chị.
Thì anh cũng làm để diệt hết cái đám vi trùng gớm ghiếc đó’” - Chị Thúy kể lại. Giảng giải kiểu gì hai ông bà cũng kiên quyết không cho vào vì sợ cháu lây bệnh.
Để chị nhận quyết định công tác. Thì ba má anh cũng bắt anh đứng ngoài cổng nhìn vào. Thế nhưng chồng chị Thúy vẫn hàng ngày giữ vai trò giám sát và nhắc nhở vợ chuyện vệ sinh cơ thể mỗi khi chị từ cơ quan về nhà. Hà Nội) đã quen với việc chồng thẳng vắng nhà vào những đợt cao điểm hoặc có dịch bệnh.
“Chúng tôi được cha mẹ chồng quán triệt rằng phải ‘kiêng nhau’ hoàn toàn. Cháu chưa đủ tuổi tiêm phòng. Anh ấy giãy nảy lên và còn dọa hủy đám cưới nếu tôi vào làm ở viện đó”. Câu cửa miệng của anh ấy lúc nào cũng là ‘em rửa tay chưa’; ‘em thanh trùng thân thể chưa’… Anh ấy còn nói với tôi là ‘kể mà dùng lửa hơ lên người vợ không gây bỏng.
Để an toàn cho cả tôi và con. Đang công tác tại bệnh viện lao phổi. Dù đã hiểu hơn về công việc của vợ.
Không cho đụng vào người do chồng cả ngày. Tâm tình về tình huống dở khóc. Tôi lại chưa từng bị lên sởi cũng không tiêm phòng trước đó nên thấy rất lo lắng. Thì anh mới có phần xuôi. Có chồng là thầy thuốc làm tại khoa lây truyền của một bệnh viện. Trước đó. Lý do lúc đó anh đưa ra là “Ở bên người bị lao thì sẽ lây nhiễm. Chưa kịp nói gì.
Về nhà anh hãi kinh đến mức cả tháng trời không dám đụng đến người vợ.
Tôi là bác sỹ thế nhưng người chú ý đến các vật dụng vệ sinh. Đến cái nắm tay anh cũng dè chừng và đặc biệt là hạn chế hôn chị. Phần khác là để hạn chế con đường lây nhiễm cho tôi” - chị Duyên nói.
Đụng chạm được vào nhau” - chị Duyên san sớt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét