Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Chúng tôi đã đến Săm Pun như cá biệt thế….

Đường đến cửa khẩu Săm Pun Từ những hiện vậy này, chúng tôi đã tưởng tượng về một góc trưng bày của bảo tồn hải quan với một gian bếp đơn sơ nơi cửa khẩu cùng những vật dụng gần gũi và sinh động nhất gắn liền với cuộc sống sinh hoạt bình thường của cán bộ hải quan khu vực vùng cao

Chúng tôi đã đến Săm Pun như thế…

Đón chúng tôi là các anh em cán bộ thương chính cửa khẩu với sự niềm nở, thân tình, ấm áp của những người đồng chí. Những câu chuyện vui trên đường đi khiến cho quãng đường như ngắn lại. Chúng tôi có mặt tại Hà Giang vào những ngày đầu tháng 7. Đường sá đi lại vẫn không khá hơn do mưa lớn liên tục và đường sạt rất nhiều.

Chúng tôi dòm cửa khẩu Săn Pun trong ngày mai sẽ thay da đổi thịt, được quy hoạch đúng theo hướng là cửa khẩu song phương để xây dựng kinh tế, song song là cửa ngõ vững chắc, nơi có các cán bộ hải quan đang cống hiến quên mình để góp phần bảo vệ ích lợi chủ quyền quốc gia.

Đây cũng là điểm đến trước nhất trong hành trình đi sưu tầm tư liệu, hiện vật cho Bảo tàng. Các anh đã kể cho đoàn công tác nghe rất nhiều câu chuyện về cuộc sống hằng ngày của các cán bộ- chiến sĩ thương chính nơi đây.

Chiếc xe Mitsubishi Pajero đưa chúng tôi đến Săm Pun trong điều kiện thời tiết không mấy tiện lợi nhưng tinh thần ai nấy đều hết sức hào hứng, rộn ràng. Do đó, chúng tôi rất cần những câu chuyện, kinh nghiệm, những hiện vật từ những cán bộ thương chính - những nhân chứng đặc biệt để bổ sung thêm thông tin trưng bày”.

Từ những bộ đồng phục mùa Đông giản dị cho đến những chiếc chậu sưởi than trong ngày đông giá rét đều khiến mọi người xúc động. Đặc biệt là các hiện vật bị thất lạc, các hiện vật tiêu biểu trong các giai đoạn thay đổi bước ngoặt. Đoàn công tác đã tìm được một số tư liệu, hiện vật đáng quý, có giá trị phản ánh sâu sắc những giai đoạn lịch sử và hơi thở cuộc sống của các cán bộ hải quan nơi đây

Chúng tôi đã đến Săm Pun như thế…

Các anh cứ đi rồi sẽ thấy được khó khăn của các anh em công tác ở trên này”. Đoàn công tác chụp ảnh lưu niệm  Đồng cảm, chia sẻ khó khăn  Theo GS.

Những hi sinh âm thầm   Các chuyên gia của Trung tâm Nghiên cứu và Phát huy giá trị di sản văn hóa trực tiếp tham dự chuyến công tác lần này cũng đã có dịp tận mắt chứng kiến và hiểu hơn về cuộc sống, công việc của các cán bộ hải quan xửa khẩu ở nơi bóng gió nhất.

Mưa lớn kèm theo sương móc giữa mùa hè là minh chứng rõ rệt nhất cho thời tiết khắc nghiệt nơi này. Anh Nguyễn Văn Quý- một cán bộ trẻ ở đây cho biết: mặc dầu điều kiện cơ sở vật chất và điều kiện thời tiết còn gặp nhiều khó khăn nhưng chúng tôi luôn nuốm hoàn tất tốt nhiệm vụ công tác để bảo đảm an ninh, an toàn khu vực biên cương.

TS Nguyễn Văn Huy- nguyên Giám đốc bảo tồn Dân tộc học Việt Nam, người đang trực tiếp cùng chúng tôi xây dựng Bảo tàng hải quan: “Cái khó nhất của chúng ta hiện thời chính là nguồn tư liệu, hiện vật còn rất ít, chưa đủ để minh họa sinh động cho các giai đoạn phát triển của thương chính Việt Nam.

Chúng tôi nín thở vì lo lắng nhưng trong lòng cũng thầm cảm phục các cán bộ thương chính ở đây khi các anh phải liền đi lại trên cung đường hiểm trở này. Trận mưa rừng mỗi lúc một lớn hơn, người qua lại bên đường hầu như thường có. Chuyến đi đến Săm Pun đã để lại nhiều ấn tượng và kỉ niệm về con người, mảnh đất cùng các hoạt động hải quan đặc thù tại khu vực biên giới phía Bắc.

Sau hơn ba giờ đi xe, chúng tôi đã có mặt tại cửa khẩu Săm Pun để bắt đầu hành trình sưu tầm tư liệu, hiện vật.

Trận mưa lớn đêm hôm trước khiến cho đoạn đường đi trở thành trơn trượt và hiểm hơn với những khúc cua liên tiếp từ chân núi lên tới gần “cổng trời” Săm Pun. Mỗi câu chuyện các anh kể đều được chúng tôi ghi chép tường tận, ghi hình, phỏng vấn đồng thời thu thập thông báo chóng vánh để lưu giữ thành những tư liệu cho quý cho Bảo tàng thương chính

Chúng tôi đã đến Săm Pun như thế…

Chặng đường đi sưu tầm tư liệu, hiện vật cho bảo tồn thương chính Việt Nam còn rất dài. Trên đường đi, anh Phùng Thái Tông, một cán bộ đã có nhiều năm công tác tại cửa khẩu này tâm tư: “Đã 3 năm rồi tôi mới trở lại thăm Săm Pun.

Sau buổi làm việc khẩn trương tại Cục thương chính Hà Giang, đoàn công tác tiếp chuyện chặng đường tới cửa khẩu Săm Pun (thuộc xã Xín Cái, huyện Mèo Vạc)- một trong những cửa khẩu xa xăm, có điều kiện giao thông đi lại khó khăn nhất.

Hồng Phúc. Từ Thị trấn Mèo Vạc qua đỉnh Mã Pí Lèng có một ngả đường nhỏ rẽ vào Săm Pun. Khi chỉ còn khoảng 10km nữa, chúng tôi không may gặp đoạn đường bị sạt sâu, lầm lội. Vào mùa mưa, chuyện tắc đường ở đây không phải là chuyện lạ trong khi các dụng cụ chủ yếu là xe máy.

Bởi các anh dù làm việc trong điều kiện thời tiết khôn cùng khó khăn, khắc nghiệt nhưng vẫn luôn hoàn thành xuất sắc các nhiệm vụ công tác. Trong quá trình đi khảo sát ở các địa phương, đoàn công tác đã gặp rất nhiều khó khăn bởi công tác sưu tầm, lưu giữ các tài liệu, hiện vật tại nhiều địa phương còn chưa được quan hoài đúng mức, rất nhiều tư liệu quý đã bị mất đi hay thất lạc do chiến tranh và quá trình di chuyển hội sở cũng như chỗ ở của các cán bộ.

Ai nấy đều mau chóng xuống xe “tăng-bo” để cùng vượt qua đoạn đường ngập sâu. Qua đây, chúng tôi cũng ghi nhận được nhiều nét mới về công việc, đời sống của các cán bộ hải quan trên hành trình đi tìm hiểu đời sống cán bộ thương chính tại các khu vực, vùng miền khác nhau.

Chúng tôi mong muốn nhận được nhiều hơn nữa sự ủng hộ cùng những tư liệu, hiện vật có giá trị từ các CBCC trong toàn Ngành để sớm hoàn tất và đưa vào trưng bày tại Bảo tàng hải quan Việt Nam.

Trong chuyến đi Săm Pun lần này, chúng tôi có được được sự hỗ trợ của Cục hải quan Hà Giang, Bảo tàng Lịch sử Hà Giang nên đoàn công tác có dịp tiếp cận, phỏng vấn, ghi hình, tìm hiểu thêm được nhiều thông tin có giá trị.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét